Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

Én về


Từ mấy năm nay mình lui về sống cuộc đời riêng tư nhỏ nhoi, tự nhủ với lòng:  vui buồn đắng cay ít nhiều cũng  đã trãi, đã từng ... Thôi từ nay xin gát lại.

Nhà mình ba bên trái phải và sau lưng đều là trường học, lại đối diện với sân chùa... những mong tìm  một cõi tĩnh. Sáng sáng chiều chiều vãi nắm gạo trước sân nhà cho lũ sẻ về ríu rít nhặt... Nhưng chiều nay có chi mà lũ chim én từ phía biển bay về bên khuôn viên chùa, liệng chao chác. Mình bần thần không hiểu. Ba sắp nhỏ bảo: có gì không yên ngoài nớ. Con gái nói theo sách: Chim én về báo mùa xuân. Mình cũng tin như con- Ừ mẹ quên mất, chiều nay đã 31/12.


Con cầm máy lên sân thượng ghi ảnh. Trời âm u và lạnh.

Chim én liệng chao chác bên nóc chùa

...rồi lượn vòng quanh tượng Phật.

Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

Hành Quảng Ngãi

Có những miền quê, những con người như vẫy gọi, như thúc giục. Vậy là chúng mình đi.


Những con sóng bạc đầu miền quê Dung Quất- Quảng Ngãi







Bạn với bạn 









Anh Tuế- bạn TQS









Trời nước buồn thiu

Dung Quất- Quảng Ngãi

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

Ngày con được quyền lái xe

Mười tám tuổi+3 tháng+3 ngày- Hôm qua 12/12/2012 Zippo vừa nhận bằng lái xe B2.  Trên đường từ sở GTVT về mẹ Th gợi ý liên hoan nhẹ cái này cái kia con đều từ chối. Sáng nay mở Youtube nghe bài nói của diễn giả Chatuphon thấy có lý mẹ chép tặng tài xế vậy:
Mấy điều nhắn nhủ khi lái xe:
-  Đừng tông họ: đi cẩn thận- thắng kịp thời.
-  Đừng làm cho họ tông- đừng thắng gấp.
-  Đừng làm cho họ tông nhau- mình lách đi cho được phần mình, mặc người khác rơi vào trạng thái nguy hiểm.

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

Theo hội That luổng

Bỏ nhà, trốn con theo hội That luổng- Viêng chăn- Lào

Trong sân That luổng

Đi hội

Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2012

Sông mẹ- Mekong

Tháng tư Viêng chăn trời nắng đổ lửa, nóng như rang trong chảo. Hết giờ làm việc mình từ cơ quan chạy thẳng ra bệnh viện Mahosot tìm Huyền. Hôm nay em đi khám khối u trong ngực trái. Lành dữ thế nào còn chưa biết

Tìm mãi không thấy em đâu, mình bắt đầu hoang man. - H ơi, em ở đâu? Đã bảo chờ chị rồi sao lại bỏ đi đâu! Bạn tôi mồ côi mẹ, không sống được với  mẹ kế, H theo người cô họ sang đây, rồi lập gia đình, Các cháu con nó còn bé tí. Vợ chồng ại đang mắc mứu. Ốm đau càng tủi thân nên lặng lẽ một mình đến BV.

Đã quá giờ cơm trưa mình bị huyết áp thấp nên  người bắt đầu chao đảo. Nhưng chả lẽ lại bỏ về. Không!  mình đã hứa với em rồi. Kiểu gì cũng phải tìm. Quay  qua quay lại thế nào mình lại đứng trước BV. Gió từ sông Mekong thổi lên mát rượi. Chợt ghĩ ra người ở đây hay cúng và cầu nguyện thần nước. Ừ sao lại không nhỉ. Sao mình không cầu mẹ  nước giúp nhỉ?
Mình cầu rằng: Lạy mẹ thần nước Mekong, con là người xa quê đến nơi này sống nhờ ở đậu, nhưng con cũng đã nguyện giữ lòng thanh sạch. Mẹ linh thiêng xin chỉ giúp cho con- Huyền bạn con không biết đang ở đâu. Xin mẹ phù hộ cho em con... (Sợ mẹ không nghe rõ giọng người nước ngoài mình xin đi xin lại đến ba lần...)

...Vẫn chưa thấy Huyền đâu. Mình đi lộn lại phía sân sau. Bên đường có người đẩy xe bán trái cây chào  mời . Thì mua vậy. Còn biết làm gì nữa. Đang trả tiền thì giọng ai gọi: Chị ơi, em đây này. Rồi em chạy xô đến. Mừng mừng tủi tủi. Mình nghẹn không  biết nói gì. Mãi sau H kể: Em khám rồi. BS hẹn đầu giờ chiều lấy kết quả.

Đầu giờ chiều, phòng bs vừa mở cửa mình chen lên trước. Sợ bs không cho vào, mình nói liền: Em ấy không rành tiếng tăm. Tôi xin phép được vào nghe giúp. Vị nữ bs như đọc được nỗi lo lắng của hai chị em tôi. Cô nhìn hai chúng tôi mắt cũng long lanh. Cô nói mau, nhưng rành rọt: khối u lành, không phải lo lắng gì nhiều. Tiễn chúng tôi mắt cô vui với nụ cười hồn hậu.

Ra khỏi BV tôi và Huyền đi dạo dọc bờ sông Mekong. Huyền vui, nói liến thoắng đủ điều. Lời em vang trong tiếng gió...Mình lại  nhìn dòng Mekong đang cuộn chảy. Lần đầu tiên trong đời cảm nhận quyền uy của mẹ nước. Chợt ngẫm lại phận người nhỏ bé. Một đời sông biết mấy đời người.
Kỉ niệm yêu thương cùng Viêng chăn một thủa. vth

Thứ Hai, 19 tháng 11, 2012

Cái sự học của tôi

Vì tôi sinh ra là con của ba tôi, nên  việc học hành rất chi là khúc khuyủ. Thời chiến tranh, nhà tan cửa nát. Bà nội dạy tôi tập viết bằng chiếc que tre (vót nhọn một đầu rồi hơ lửa cho hơi tà đi một tí) Vở là những tàu lá chuối còn sót lại trong vườn. Tôi học như thế cho đến khi đọc thông viết thạo.

Chuyển nhà từ Quảng Nam ra Đà nẵng, khi bọn trẻ trong xóm- ngay cả con bà bán bánh mì dạo, tất cả đều học trường Tiểu học Trần Cao Vân ( nay là trường THCS Hoàng Diệu) cạnh nhà, thì tôi phải một  mình đi học trường Thanh Hà cách đó gần 5 cây số.

Ròng rã chín tháng trời. Xong lớp 1 tưởng sẽ được vào lớp 2, thì tôi lại phải vào lại lớp một với một tờ giấy khai sinh khác: Trần thị Hồng Hoa con ông Trần Xong và bà... ở một  trường của dân xóm chài nghèo khổ nhếch nhác và chẳng mấy ai coi trọng sự học. Bà và mẹ dặn đi dặn lại, bắt phải học thuộc cái tên Hồng Hoa xinh đẹp nhưng xa lạ kia. Sau này tôi mới biết: Hồng Hoa là tên người chị con bác họ của tôi, chị đã chết từ lúc mới sinh.
Trong trí óc trẻ thơ, tôi không tự hiểu được vì sao tôi phải bị như vậy. Hai năm ở ngôi trường giành cho dân xóm chài nghèo khổ, lạc hậu ấy tôi đã thành thạo việc theo bạn chạy phơi nắng trên bãi biển, rồi chiều hè khi thủy triều xuống, chúng lội tít ra ngoài  xa bắt cá con về cho vào vỏ hộp sữa bò để sáng mai nó chết. Lại đi bắt tiếp. Ngày nghỉ tôi hết cõng lại dắt em MH lang thang nơi này nơi khác rồi theo bọn trẻ cùng xóm vào xem lên đồng trong của điện thờ. Ngồi xem và chờ các cô đồng phát lộc. Nhưng lạ- họ chỉ phát cho những đứa là con cháu của họ. Hết ngày lủi thủi dắt em về.

Cô Năm- em ba tôi từ Qui nhơn về đột xuất. Đang là kì nghĩ hè, cô thuyết phuc, dỗ dành tôi theo cô vào Qui nhơn chơi. Cô hứa chỉ đi có mấy tháng hè thôi. Cô còn hứa sẽ cho tôi được đi bằng máy bay. Cái máy bay hàng ngày vẫn bay ngang qua xóm nhà chúng tôi, nhìn lên chỉ thấy bên dưới cái bụng nó trắng hếu.
Chị Thức con bà Minh hàng xóm gọi tôi ra góc riêng nói: đừng đi. Cô Năm bắt em đi QN sẽ giam luôn trong đó, không được  về. Cô tôi nghe được bảo: con nít. Biết gì! Tôi chịu đi  theo cô có lẽ là do mẹ tôi bảo nên đi chơi cho biết.

Hết kì nghỉ hè, tôi mới biết cô đã nộp đơn xin học Lớp 3 ở trường Tiểu học Phan Đình Phùng trên dường Nguyễn Thái Học.- Qui nhơn. Tôi đã khóc đến khản cổ đến cạn nước mắt. Máu cam chảy ướt hết cả vạt áo. Cô tôi cũng khóc. Cô bảo: nằm mơ thấy hồn ba tôi về gọi nhờ đem cháu đi nuôi dạy. Nếu không nó sẽ chết trôi ngoài biển... Nên cô đành phải làm vậy.
Cô Năm tôi năm đó mới ngoài hai mươi tuổi cô đẹp người, nền nã và chỉn chu. Điều quan trong là cô rất thương tôi.
Cô Năm tôi ở cùng nhà người chị con bà dì thứ 4 ( bà nội tôi thứ 8) là cô Chung. Cả hai cô cùng làm ở  Cơ quan Anh quốc Bảo Trợ Nhi Đồng-Qui Nhơn. Hai cô tôi  đều là những người thầy  thuốc đáng kính.Con trai duy nhất của cô Chung là anh Duy nhỏ hơn tôi mấy tuổi. Nhà còn có cô Sáu và anh Giàu - con nuôi cô Chung. Và chị người làm tên Hiểu.

Cô Chung đón tôi vào nhà cô. Một gia đình có học thức được người xung quanh kính trọng. Nhà cô tôi số 21Cư Xá Kiến Ốc Cục trên đường Nguyễn Thái Học. Vì  anh Duy con cô còn nhỏ, nên công cuộc giáo dục công dân nhỏ của mọi người trong gia đình từ cô Chung cho đến chị Hiểu - người giúp việc, đều tập trung vào tôi. Con bé học trò lớp 3 Trường Phan Đình Phùng. (Thầy giáo dạy chúng tôi năm ấy là thầy Mua) Thầy Mua dạy nhiệt tình nhưng tính thầy trầm. Không biết cô tôi quen biết thế nào mà thầy Mua chừng cũng coi tôi như con. Nhờ vậy sự học của tôi cũng nhanh chóng tiến bộ.
Tháng thứ nhất ở lớp 3c tôi xếp  vị thứ 43. Tháng tiếp theo vượt lên thứ 3 và từ đó đến cuối năm chỉ từ thứ2 đến năm. Nhưng cũng chưa lần nào được đứng nhất. Tổng kết lớp 3 tôi ở vị trí thứ 3- Được nhận phần thưởng. Các cô quyết định cho tôi về Đà Nẵng thăm bà nội, thăm mẹ và các em. Các cô tôi nghĩ: tôi đã được nuôi dạy trong môi trường tốt. được thầy thương bạn quí. Đã có những cô cậu bạn nhỏ quấn quýt bên tôi.
Nhưng  3 tháng hè ở nhà với mẹ với em, tôi quyến luyến không chiụ trở lại trường. Mẹ tôi thương con không nỡ ép. Cô tôi đành nhượng bộ. Tôi lại học lớp 4 ở một ngôi trường khác gần cây da cháy, nay thuộc quận Thanh Khê...

Nhưng cũng chỉ được một học kì. Cô Năm tôi lại về, lần này người lớn thì thầm(...) rồi quyết định Cô dẫn tôi vào lại Qui nhơn. Tôi lại vào trường Phan Đình Phùng. Lớp cũ kín chỗ, tôi được xếp vào lớp của thầy Võ Văn Ba. Thầy Ba dậy tốt và vô cùng nghiêm khắc. Cả với các con và với học trò. Sau này  khi trưởng thành tôi mới hiểu, tôi đã ảnh hưởng rất nhiều từ lòng nhiệt tình cũng như tính nghiêm khắc của thầy Ba. Tôi vừa kính phục vừa sợ thầy. Có lẽ do vậy mà việc học tiến bộ nhanh, đã  vươn lên vị thứ đầu lớp.Các cô tôi bằng lòng lắm. (còn nữa)