Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2012

Mẹ và con

Tuổi thơ lúc nào mình cũng thèm được ngủ với mẹ. Mơ ước xa như hái sao trên trời. Mẹ lúc nào cũng bận với em út, bên cạnh là em kế, rồi em giữa.

Thời con gái dạt dào mơ ước chỉ dám kể với mẹ chuyện vui. Chuyện buồn, mình chịu đựng một mình. Sợ làm mẹ buồn theo.
Hai lần sinh con xa nhà, giấu nhẹm. Sợ mẹ hay tin lại lặn lội đường xa.
Những lúc đau đớn tột cùng  mình không dám  gọi mẹ. Sợ nơi xa mẹ giật mình.

Mẹ già dần  trở ra con nít.
Chuyện vui chuyện buồn mẹ đều kể mình nghe đủ - chừng hai ngày một bận.
Quần áo đẹp chật cứng tủ. Các dì hay phàn nàn: chị sắm làm gì nhiều, mẹ già rồi, diện chi lắm. Mẹ mình thích đẹp.
Mình chở mẹ lắc lẻo xe máy đi về thăm quê thường xuyên. Có hôm nửa đêm xe thủng lốp dọc đường 2h sáng mới về đến nhà. Đường vắng .Mệt  đứt hơi. Sợ gần chết. Mẹ vui như không. Sáng ra đã kể khắp xóm.

Đưa tang người bạn về mẹ thao thức. Mình trấn an: không phải sợ đâu. Rồi ai cũng phải đi hết. Xa chúng con mẹ sẽ về với ba, về với ông bà. Anh D bạn mình đến chơi nghe chuyện  mắng mình ngu. Nói thế người già họ sợ! Mình lại nghĩ: không nói thế mẹ càng sợ hơn.

Bây giờ người sợ lại là mình. Sợ ngày kia cánh cửa nhà mẹ sáng chiều không còn ai mở. Sợ đêm khuya mẹ sẽ một mình ngoài bãi. Sợ quê mình vùng trũng, bùn đất lấm chỗ mẹ nằm...

Mùa Vu Lan năm Nhâm Thìn-2012. TTQM


2 nhận xét:

  1. Ngày Vu Lan báo hiếu đọc được bài rất ý nghĩa.
    Tg thuộc lứa tuổi nào rồi, mà có lúc lắng đọng từng trải, có lúc lại như trẻ thơ?

    Trả lờiXóa
  2. Cảm động lắm tấm lòng con trẻ. Cám ơn con.

    Trả lờiXóa